TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    THÔNG BÁO

    LỊCH PHỤC VỤ MƯỢN TRẢ

    Ảnh ngẫu nhiên

    Chau_Au.jpg CangBien.jpg TG10.jpg VietNamtrongDNA.jpg Luoc_do_dia_hinh_Viet_Nam1jpg.jpg Luoc_do_cac_khu_vuc_Chau_A.jpg GIAOTHONGTPHCMMAU3.jpg TG07.jpg 1.jpg

    VIDEO TƯ LIỆU HỌC TẬP

    💕💕MỪNG ĐẤT NƯỚC ĐỔI MỚI, MỪNG ĐẢNG QUANG VINH, MỪNG XUÂN ẤT TỴ NĂM 2025💕💕 KÍNH CHÚC QUÝ BẠN ĐỌC NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG 💕💕

    Video hoạt động của Trường THCS Nguyễn Du - Bắc Trà My

    doan-mat-vu-cua-ngo-dinh-can

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 15h:11' 17-03-2024
    Dung lượng: 770.4 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    ĐOÀN MẬT VỤ CỦA NGÔ ĐÌNH
    CẨN
    —★—
    Tác giả: Văn Phan
    NXB Công An Nhân Dân
    epub©vctvegroup
    20-12-2017

    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    LỜI GIỚI THIỆU
    Năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, kết thúc cuộc chiến tranh
    của Mỹ đối với Việt Nam. Từ đó, nhiều nhà quân sự, khoa học nước ta tiến
    hành các công trình nghiên cứu về chiến lược, chiến thuật, quy mô tổ chức,
    vận chuyển, ảnh hưởng quốc tế... của cuộc chiến tranh. Họ đã bắt đầu lần
    lượt cho công bố kết quả nghiên cứu của mình.
    “Chiến tranh bí mật,” một lĩnh vực đặc biệt phục vụ cho cuộc chiến tranh
    đó cũng được Bộ Nội vụ và một số nhà khoa học lưu tâm. Gần đây, tác giả
    Văn Phan có gửi cho Ban biên tập Nhà xuất bản Công an nhân dân cuốn
    Đoàn mật vụ của Ngô Đình Cẩn.
    Cuốn sách này cũng chưa phải là một công trình nghiên cứu hoàn chỉnh
    về “Đoàn công tác đặc biệt miền Trung” - một tổ chức mật vụ nguy hiểm
    khét tiếng một thời. Song, nó cho ta một bức tranh khái quát về quá trình
    hình thành, phát triển, diệt vong và di bại của nó đối với cách mạng nước ta.
    Cuộc khủng bố, bắt bớ cán bộ cách mạng, dồn dân, lập ấp, lê máy chém
    đi khắp miền Nam theo luật 10/59 do Mỹ - Diệm tiến hành đã từng làm cách
    mạng miền Nam gặp vô vàn khó khăn.
    Để tiến hành những cuộc bắt bớ, tàn sát, Mỹ - Diệm huy động toàn bộ
    khả năng vật chất và tinh thần, lập ra bộ máy chiến tranh khổng lồ. Một
    trong những công cụ đắc lực của cuộc chiến tranh đó là “Đoàn công tác đặc
    biệt miền Trung của Ngô Đình Cẩn.”
    Ở cương vị chóp bu của cơ quan này, Ngô Đình Cẩn biết rất rõ ý đồ của
    gia đình họ Ngô, đưa ra hàng loạt hoạt động tội ác, nhất là thủ đoạn bắt bớ
    và sử dụng các phần tử đầu hàng, phản bội trong hàng ngũ cách mạng để
    chống lại cách mạng.
    Năm 1963, Ngô Đình Diệm bị giết, tổ chức này cũng tan rã, song các chế
    độ Mỹ - Ngụy tiếp theo vẫn nghiên cứu các thủ đoạn hoạt động, sử dụng con
    người của “Đoàn công tác đặc biệt miền Trung.” Sau khi rút khỏi miền Nam,

    Mỹ vẫn chưa từ bỏ âm mưu trở lại Việt Nam, CIA lại tiếp tục móc nối với
    một số phần tử của chế độ cũ chưa chịu cải tạo trong đó có phần tử của
    “Đoàn công tác đặc biệt miền Trung.”
    Vì vậy, cho in cuốn sách này, Nhà xuất bản Công an nhân dân không chỉ
    mong muốn cung cấp tới bạn đọc tư liệu ban đầu về âm mưu, tổ chức, hoạt
    động của Đoàn mật vụ Ngô Đình Cẩn mà còn nhằm nâng cao cảnh giác cách
    mạng cho cán bộ, nhân dân phát hiện và đấu tranh thắng lợi với hoạt động
    gián điệp của địch, nhất là hoạt động tình báo của CIA, góp phần giữ vững
    an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội theo tinh thần Nghị quyết Đại hội
    VI của Đảng.

    Chương I

    HÌNH THÀNH VÀ LŨNG ĐOẠN
    Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ, Ngô Đình Diệm được Mỹ đưa về làm thủ
    tướng chính quyền Việt Nam Cộng hòa ở miền Nam Việt Nam. Song song
    với việc Mỹ hất cẳng Pháp, chính quyền Diệm ngay từ những ngày đầu đã
    lao vào các cuộc đàn áp, thanh toán các lực lượng không ăn cánh để xây
    dựng chế độ “chuyên chế gia đình trị.” Tiếp sau việc lật đổ vua Bảo Đại,
    chính quyền Ngô Đình Diệm thẳng tay đàn áp các đảng phái như Việt Nam
    Quốc dân đảng, Đại Việt hoặc các nhóm chống đối, gây nên những vụ thảm
    sát lớn như Hướng Điền, Chợ Được, đập Vĩnh Trinh... ở miền Trung. Họ
    cũng không chùn tay trong việc sử dụng Quân lực cộng hòa để tấn công tiêu
    diệt các lực lượng vũ trang của các giáo phái, các thế lực thân Pháp như Cao
    Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên.
    Sau những năm 1955 - 1956 đầy chết chóc và máu lửa trên khắp giải đất
    miền Nam, tập đoàn gia đình trị của Ngô Đình Diệm đã bước đầu ổn định
    được bộ máy thống trị, hòng giữ độc quyền làm tay sai cho Mỹ.
    Từ đây, tất cả mọi cố gắng của họ là nhằm củng cố ách thống trị bằng
    cách tiêu diệt mọi thế lực đối lập hòng chia sẻ quyền hành mà chủ yếu là tập
    trung mũi nhọn của toàn bộ sức mạnh chính trị, kinh tế, quân sự vào công
    việc đàn áp phong trào quần chúng đấu tranh đòi tổng tuyển cử, thống nhất
    nước nhà theo tinh thần hiệp nghị Giơ-ne-vơ. Bộ máy nhà nước mật vụ đồ sộ
    của họ được Mỹ đỡ đầu đã điên cuồng khủng bố những người kháng chiến
    cũ, những đồng bào yêu nước với quy mô toàn miền Nam, hòng nhanh
    chóng dập tắt ngọn lửa cách mạng, để phô trương sức mạnh Hoa Kỳ dưới
    góc độ một chế độ thực dân kiểu mới.
    Mỹ và tất cả bộ máy tuyên truyền vô cùng to lớn của “thế giới tự do” đã
    không tiếc lời biểu dương, ca ngợi chế độ Việt Nam Cộng Hòa của Diệm,
    tạo cho Diệm một bộ mặt thuận lợi trên trường quốc tế để có thể rảnh tay đàn

    áp nội bộ. Vì Diệm được Mỹ o bế mà thời gian này khắp thành thị và nông
    thôn ở miền Nam Việt Nam đã sôi lên trong những chiến dịch “Tố Cộng,
    Diệt Cộng” đẫm máu. Cả Mỹ và Diệm đều hy vọng có thể nhanh chóng quét
    sạch phong trào cách mạng ở miền Nam, trong một thời gian ngắn.
    Trong bối cảnh có nhiều thuận lợi cho mình đó, Ngô Đình Cẩn người con
    út của gia đình họ Ngô thường được gắn với hình ảnh “Cậu ấm nhai trầu
    bỏm bẻm”, xưa nay không ai biết đến, bỗng nổi lên thành một chính khách
    có tầm cỡ - một nhà chính trị khét tiếng với thành tích diệt Cộng và một
    năng lực tổ chức mật vụ to lớn có hiệu lực ít ai ngờ!
    Tước vị của Cẩn do các ông anh ban tặng, nghe lủng củng và có nhiều
    màu sắc cát cứ là: “Cố vấn chính trị tối cao trung, cao nguyên trung phần và
    hải ngoại”. Người ta tưởng tước vị đó chỉ cốt để làm vì, “hữu danh vô thực”,
    nhằm mục đích an ủi cậu ấm út ít học hành hay mè nheo tị nạnh, để “cậu” có
    thể yên tâm lo chăm sóc mẹ già ở xứ Huế thơ mộng cho các ông anh được
    rảnh tay. Thế nhưng Ngô Đình Cẩn với đầu óc “chuyên chế gia đình trị” rất
    mạnh mẽ, đã không chịu yên phận để phó mặc chính sự cho các ông anh học
    thức. Ngô Đình Cẩn quyết tham chính bằng những hành động thực sự. Dựa
    vào tước vị - cứ gọi nôm na là - Cố vấn miền Trung và uy thế gia đình trị,
    Ngô Đình Cẩn đã nắm lấy toàn bộ bộ máy thống trị của cả vùng miền Trung
    và Cao nguyên Trung phần rộng lớn. Đặc biệt Ngô Đình Cẩn đã xiết chặt
    trong tay bộ máy công an mật vụ để thao túng, sử dụng như một công cụ của
    riêng. Cách nắm công việc của Ngô Đình Cẩn rất khác thường. Ông ta không
    ôm lấy cả bộ máy công an mật vụ đồ sộ để mất công điều hành và tốn tiền
    chi phí. Ông ta chọn trong bộ máy đó những phần tử tích cực xông xáo, năng
    động nhất để làm tay chân dưới trướng. Ngay từ đầu, chỉ với những kẻ như
    Dương Văn Hiếu, Phan Khanh, Lê Văn Dư, Nguyễn Tư Thái và vài người
    nữa, Ngô Đình Cẩn đã có một công cụ có hiệu lực và chẳng bao lâu ông ta
    trở thành nhà tâm lý chiến, nhà tổ chức mật vụ, tên đao phủ khét tiếng.
    Bắt đầu từ những phần tử nòng cốt trong công an mật vụ Thừa Thiên và
    miền Trung, công việc đánh phá các tổ chức cách mạng của Ngô Đình Cẩn
    phát triển dần theo hiệu quả và yêu cầu mở rộng địa bàn. Từ năm 1955 đến
    1957 cái công cụ này chỉ là một “Đội công tác” hoạt động chủ yếu ở miền

    Trung. Từ năm 1957 đến 1959 nó thành “Đoàn công tác đặc biệt miền
    Trung,” hoạt động chủ yếu ở Sài Gòn và các tỉnh Nam Bộ. Từ 1959 đến
    1963 nó thành “Cơ quan đặc biệt” đóng trung tâm tại Sài Gòn với hậu cứ
    vững chắc ở Huế để hoạt động ở Sài Gòn và toàn miền Nam.
    Để tiện theo dõi, chúng ta gọi cái công cụ mật vụ đã một thời gây ra vô
    vàn tội ác đẫm máu cho nhân dân và cán bộ cách mạng miền Nam, do Ngô
    Đình Cẩn tổ chức và chỉ huy này là “Đoàn công tác”. Trên thực tế, “Đoàn
    công tác” là một thứ mật vụ được hình thành một cách rất đặc biệt để thực
    hiện những nhiệm vụ đặc biệt theo một cách tổ chức và chỉ huy đặc biệt,
    hoạt động trong một hoàn cảnh đặc biệt với những thuận lợi đặc biệt.
    Giống như cách tham chính tắt ngang của cha đẻ nó là Ngô Đình Cẩn,
    “Đoàn công tác” hoàn toàn không có một văn bản nào được chính quyền
    Việt Nam Cộng Hòa cho phép thành lập hay quy định về tổ chức. Nó cũng
    không hề nằm trong tổ chức thuộc một hệ thống ngành dọc nào. Không có
    cấp trên và cũng chẳng có chân rết ở cấp dưới, nhưng bất cứ ở ngành nào
    hay địa bàn nào cần đến nó cũng có thể có mặt. Nó không có những quy định
    giới hạn hoạt động, không quy định các chế độ hưởng thụ hay điều lệnh kỷ
    luật thành viên nào!... Ngô Đình Cẩn tự cho đây là một “đoàn thể cách mạng
    quốc gia”, để không chịu sự chi phối, điều hành của nhà nước và luật pháp,
    song nó cũng chẳng hề có chính cương điều lệ nào như các đoàn thể, đảng
    phái khác. Cách thức hoạt động của nó không ra quân sự mà cũng chẳng đơn
    thuần là dân sự. Nó là một thứ công cụ nửa quốc gia, nửa gia đình... Thật sự
    nó là một thứ công cụ chuyên chế bất hợp pháp nhưng quyền hành của nó
    bao trùm lên chính thể, bao trùm lên luật pháp nhờ uy thế của gia đình trị họ
    Ngô, để bảo vệ chính quyền Diệm - Nhu.
    Ngô Đình Cẩn tự đặt ra tổ chức biên chế cũng như mọi chủ trương, chính
    sách và mục tiêu hành động. Toàn bộ nhân viên của Đoàn công tác đều đồng
    thời là gia nhân của Cẩn, hành động theo chỉ thị - phần lớn là khẩu lệnh - của
    Cẩn. Chỉ có một điều vượt ra ngoài khả năng Cẩn đó là kinh phí và phương
    tiện cho mọi hoạt động to lớn của các Đoàn công tác. Tất nhiên Ngô Đình
    Cẩn không đủ khả năng và cũng chẳng dại gì tự bỏ tiền ra. Ông ta biết cách
    áp đặt cho ngành công an cảnh sát của chính quyền được Mỹ tài trợ, phải

    gánh chịu mọi khoản ngân sách đảm bảo cho Đoàn công tác hoạt động.
    Năm 1955, Ngô Đình Cẩn phát hiện ra trong Nha Công an Trung Việt có
    một tên mật vụ rất sắc sảo đang làm Trưởng ban Khai thác, đó là Dương Văn
    Hiếu. Qua vài lần tiếp xúc, Hiếu được Cẩn rất ưa thích và tin dùng. Thầy trò
    Cẩn - Hiếu rất tương đắc trong việc biết dựa vào nhau và triệt để tận dụng
    nhau. Cẩn cần tay sai, thứ tay sai tin cẩn, khó phân biệt giữa nhân viên cấp
    dưới và gia nhân cho một lãnh chúa đang tham chính có nhiều mưu đồ và
    tham vọng. Còn Hiếu, y cần cái ô thần thế để tác oai tác quái vừa kiếm được
    chức quyền vừa kiếm được nhiều tiền, bất chấp pháp luật và đạo lý.
    Ban đầu thầy trò Cẩn tổ chức bắt bớ khủng bố bằng cách gán cho người ta
    những “tội” về chính trị và hình sự bất chấp sự thật. Có khi cuộc bắt bớ thủ
    tiêu người chỉ vì Cẩn cần làm kinh tài. Thời gian này viện trợ của Mỹ dành
    cho chính quyền Diệm còn hạn chế. Ở miền Trung, yêu cầu chi tiêu cho
    chính quyền và nhất là cho những hoạt động mật vụ để đàn áp nhân dân quá
    lớn. Ngân quỹ quốc gia đã không đủ lại khó tự ý chi tiêu nên Ngô Đình Cẩn
    phải tự xoay xở lấy để trang trải. Vốn nặng đầu óc lãnh chúa cát cứ lại hạn
    chế về học thức nên những hoạt động thiếu tầm nhìn chính trị này của Cẩn
    vẫn là nỗi khổ tâm, lắm khi gây hậu quả đau đầu cho Tổng thống Diệm và cố
    vấn Nhu. Thế nhưng những kết quả thu lợi trước mắt đáp ứng được một số
    nhu cầu cấp thiết làm cho Ngô Đình Cẩn không dễ cảm thông với hai ông
    anh, thậm chí ông ta còn tiếp tục làm lén, nếu chuyện có vỡ lở sinh hậu quả
    tai hại thì cũng đã đặt hai ông anh trước chuyện đã rồi!
    Tay chân của Cẩn nhằm vào các nhà giàu ở Huế, Đà Nẵng vu cho họ là
    thân Pháp, thân Cộng để tống tiền. Điển hình nhất là vụ chúng bắt ông
    Nguyễn Văn Yến chủ nhà hàng Mo-ranh ở Huế để chiếm đoạt tiền của và cơ
    sở kinh doanh này.
    Có khi chỉ vì một chút thù vặt mà Cẩn cũng để xẩy ra chuyện rắc rối. Hồi
    đó chính quyền cho đấu thầu tu sửa điện Thái Hòa - Nguyễn Văn Ấm anh rể
    Cẩn, và Nguyễn Đắc Phương nhà ở đường Nguyễn Du - Huế, cũng xin đấu
    thầu. Vì Phương nhận thầu giá hạ hơn nên được chấp nhận. Mất món mồi
    ngon Cẩn rất hậm hực. Ông ta cho tay chân bắt Phương để trả thù cho anh rể.
    Trong khi tay chân Cẩn dùng nhục hình để cưỡng bức Phương nhận là gián

    điệp, chúng đã đánh quá tay làm Phương chết. Ngô Đình Cẩn bảo bọn chúng
    ném xác Phương từ trên lầu Canh Nông (cạnh hồ Tĩnh Tâm) xuống, nói là
    Phương đã tự tử.
    Nhờ làm được việc và Cẩn ưa dùng, Dương Văn Hiếu được thăng chức
    Trưởng ty Công an cảnh sát Thừa Thiên - Huế. Thế lực và phạm vi hoạt
    động của Ban Khai thác nhờ thế mà được mở rộng. Các cơ quan cấp trên
    thuộc ngành Công an Cảnh sát phải đài thọ mọi phương tiện hoạt động cho
    Ban này. Hiếu không chịu giới hạn mình trong địa bàn Thừa Thiên. Ban
    Khai thác của y hoạt động bắt bớ khắp các tỉnh miền Trung với nhãn hiệu
    “Văn phòng Cố vấn chỉ đạo miền Trung”. Không những Ban này tự bắt
    người để khai thác mà nó còn có quyền lấy về bất cứ người nào bị các cơ
    quan mật vụ các cấp ở miền Trung đã bắt để khai thác và tranh công.
    Mỹ - Diệm đưa việc “Tố Cộng” lên thành quốc sách. Những chiến dịch
    càn quét “Diệt Cộng” liên tiếp diễn ra từ thành thị đến nông thôn. Lực lượng
    cách mạng hợp pháp và nửa hợp pháp trong quần chúng bị tổn thất khá nặng
    nề. Nhiều cán bộ và đồng bào yêu nước bị hy sinh hoặc bị bắt. Một số khác
    bị bật ra khỏi cơ sở, khỏi quần chúng, phải rút lên núi. Nhiều cán bộ phải
    chuyển vùng hoặc ra công khai tạo điều kiện hợp pháp để bám phong trào,
    bám quần chúng và địa bàn. Trong tình thế khốc liệt phức tạp đó, nhiều cán
    bộ cách mạng đã không tránh khỏi sơ hở hoặc bỡ ngỡ trước phương thức
    hoạt động công khai hợp pháp nên đã để lộ bí mật. Kẻ địch nhân cơ hội đó
    bủa vây bắt bớ, đánh phá dây chuyền. Hồi ấy, số nhân viên của Hiếu trong
    Ban Khai thác chỉ hơn chục người. Trong đó có Phan Khanh, Lê Văn Dư,
    Dương Văn Số, Nguyễn Phẩm, Bạch Văn Toại... là những tên mật vụ nhà
    nghề khét tiếng gian ác, rất có kinh nghiệm khai thác truy bắt cán bộ và đàn
    áp quần chúng. Dương Văn Hiếu tung bọn này vào các cuộc “tố Cộng” ngột
    ngạt không khí truy bức, nhục hình, chết chóc để lần tìm đầu mối săn “cán
    bộ nằm vùng”.
    Trong một cuộc “tố Cộng” căng thẳng đến nghẹt thở ở Nông, quận Phú
    Lộc -Thừa Thiên, quần chúng bị truy bức ráo riết, nhiều người hoang mang
    dao động để sơ hở bộc lộ những dấu hiệu chứng tỏ có “Việt Cộng nằm
    vùng”. Bọn Ban Khai thác đã biết cách nắm lấy cơ hội để lấn dần, dồn đồng

    bào vào chỗ bí để cuối cùng lộ ra một số cơ sở cách mạng tại địa phương.
    Đặc biệt tai hại là trong số cơ sở bị lộ đó có đầu mối đường dây liên lạc của
    Tỉnh ủy Thừa Thiên.
    Người cơ sở không may bị lộ này là anh Phước. Phước là giao liên đã đưa
    anh L.M.Đ. phó bí thư và anh X. chánh văn phòng Tỉnh ủy Thừa Thiên đổi
    vùng vào Sài Gòn.
    Không chịu nổi đòn tra tấn dã man, Phước đã khai báo. Lập tức Phan
    Khanh, Lê Văn Dư và đồng bọn giải Phước vào Sài Gòn.
    Một buổi chiều nặng nề của tháng Mười một năm 1957, các anh Đ., X,
    bỗng bàng hoàng thấy bọn mật vụ xông vào nhà cùng với bộ mặt tuyệt vọng
    cúi gằm của Phước.
    Sự vỡ lở xảy ra bất ngờ nhanh chóng đã gây ra những tổn thất dây chuyền
    không lường hết được cho Tỉnh ủy lúc bấy giờ.
    Một tỉnh ủy viên khác là Lê Phước Thưởng nhà ở số 105 ngay sau nhà
    thương Việt Nam tại Đà Nẵng, cũng bị địch ập vào bắt tại nhà.
    Đáng tiếc là Lê Phước Thưởng, một phần tử xuất thân từ thầy lang vườn,
    khi bị bắt đã hoang mang rồi ngay hiệp đầu, nanh vuốt của bọn Khanh, Dư
    đã biến hắn thành một tên đầu hàng phản bội nguy hiểm. Thưởng đã khai
    báo nhiều người, trong đó có một trường hợp làm mở đầu cho những tổn thất
    to lớn cho cơ quan tình báo của ta ở miền Trung. Nguyên hồi đầu Thưởng có
    một cơ sở tên là Võ Bé ở Đà Nẵng. Tình cờ có một người lui tới nhà Võ Bé,
    có ý tuyên truyền cách mạng, muốn đưa Bé vào hoạt động bí mật. Bé đã báo
    cáo lại với Thưởng. Vì nguyên tắc bảo mật của tổ chức, Lê Phước Thưởng
    khuyên Võ Bé không nên tiếp xúc với cán bộ đó nữa. Nhưng cái “chạm trán”
    tình cờ đó làm cho Thưởng để ý đến người cán bộ khác tuyến ấy. Nhà anh ta
    ở cách nhà Thưởng độ 50 mét, ngay chợ Cây Me. Anh ta thường ra vào Sài
    Gòn mỗi tháng một, hai chuyến bằng tàu thủy hãng “Anh Bạt”. Khi đã trở
    thành tên phản bội, chuyện tình cờ trên đã trở thành chỗ lập công với giặc
    của Lê Phước Thưởng.
    Đầu tháng 12 năm 1957 người cán bộ lạ mặt ở chợ Cây Me đã bị bắt khi
    tàu “Anh Bạt” vừa cập bến Sài Gòn.

    Đường dây vỡ lở đến đây rẽ ngang, gây tai hại lớn đến một ngành khác
    quan trọng. Bởi vì anh cán bộ lạ mặt đó là Nguyễn Xuân Bổng, giao liên tình
    báo Khu 5. Sau hai ngày đêm bị tra tấn chết đi sống lại trong tay chân của
    Ngô Đình Cẩn, Bổng đã khai ra một số hộp thư, một số cơ sở và tai hại nhất
    là một số khớp hẹn đầu mối giao liên.
    Bọn Khanh, Dư thừa thế lần theo đường dây, cấp tốc truy lùng số cán bộ
    cách mạng đã nhanh chóng chuyển vùng tránh khủng bố, phần lớn vào Sài
    Gòn. Các tổ mật vụ của Cẩn liền được tung đi. Một tổ như vậy đã chầu chực
    sẵn tại sân bay Tân Sơn Nhất để đón lõng. Anh N.V.H. cán bộ phụ trách giao
    liên tình báo vừa từ Viên Chăn bay tới đã sa ngay vào tay giặc.
    Cứ như vậy dây chuyền vỡ lở kéo dài mãi ra.
    Đối với bọn mật vụ dưới trướng Ngô Đình Cẩn thì quả là chúng đã đạt
    được những thành tích to lớn quá sức tưởng tượng. Do công việc phát triển
    quá nhanh chóng cả về bề rộng lẫn bề sâu nên bộ máy hành chính của Ty
    Cảnh sát Thừa Thiên và Nha Công an Trung Việt đã không gánh nổi. Từ các
    đường dây vỡ lở, các cuộc săn lùng cán bộ của bọn mật vụ phải tỏa đi khắp
    miền Nam nhất là vào Sài Gòn, nơi tập trung các đầu mối và có nhiều cán bộ
    lánh ẩn. Bọn Khanh, Dư tay chân của Cẩn phải thay nhau chạy ra chạy vào
    như con thoi trên đường Huế - Sài Gòn gặp nhiều điều bất tiện. Kết quả đánh
    phá cách mạng vì vậy mà bị hạn chế. Về mặt tổ chức, cái được gọi là “Đội
    công tác” nằm trong Nha Công an Trung Việt đã tỏ ra bất lực. Song việc
    hình thành một tổ chức phối hợp trong ngành dọc công an cảnh sát giữa Huế
    và Sài Gòn là điều Ngô Đình Cẩn và tay chân của ông ta không bao giờ chịu
    chấp nhận. Và tất nhiên Ngô Đình Cẩn cũng không chịu tự hạn chế mình
    trong việc lập công.
    Nắm được ý đồ của Cẩn, bọn Dương Văn Hiếu, Trưởng ty Công an Thừa
    Thiên đã cùng Lê Khắc Duyệt, Giám đốc Công an Trung Việt bàn nhau lập
    ra Đoàn công tác đặc biệt để từ miền Trung tung đi truy bắt cán bộ cách
    mạng ở khắp miền Nam. Như được nối dài tay chân, có một công cụ để phát
    huy ảnh hưởng của mình vượt giới hạn địa phương, ra tận trung ương ở Sài
    Gòn, Ngô Đình Cẩn mừng lắm. Ngay lập tức Cẩn giao cho Lê Khắc Duyệt
    đích thân cầm thư của Cẩn vào Sài Gòn gặp Ngô Đình Nhu để trình bày toàn

    bộ tình hình thắng lợi cùng với những triển vọng tốt đẹp trong ý đồ của Cẩn
    để xin lập Đoàn công tác đặc biệt miền Trung.
    Có người cho rằng vì quá vui mừng trước những kết quả đánh phá cách
    mạng của Ngô Đình Cẩn, lại chủ quan cho rằng được sự giúp đỡ to lớn của
    Mỹ, chế độ Việt Nam Cộng hòa của Diệm có thể nhanh chóng đè bẹp được
    cách mạng như họ đã từng làm được với các đối thủ là đảng phái hay giáo
    phái đối lập trước đây nên cố vấn Ngô Đình Nhu và Tổng thống Ngô Đình
    Diệm đã nhanh chóng chấp nhận kế hoạch của Ngô Đình Cẩn. Dù sao hiện
    tượng thành lập Đoàn công tác đặc biệt miền Trung với quyền hành tối
    thượng như vậy cũng làm cho nhiều người phải lấy làm lạ. Người ta không
    hiểu nổi tại sao những người có tầm cỡ như Tổng thống Diệm, cố vấn Nhu
    lại có thể bất chấp mọi sự trở ngại về tổ chức nhà nước, pháp luật và công
    luận - có thể gây hậu quả xấu - mà chấp thuận ngay kế hoạch của ông Cẩn?
    Khi đã tạo được sự che chở của những cái ô dù tột đỉnh của bộ máy nhà
    nước Việt Nam Cộng hòa đó, Lê Khắc Duyệt liền triển khai ngay các hoạt
    động truy lùng đánh phá cách mạng. Những cánh cửa thâm nghiêm đầy bóng
    tối của bộ máy mật vụ trung ương đã phải mở rộng để dung nạp thêm một tổ
    chức mật vụ mới: Đoàn công tác đặc biệt miền Trung của Ngô Đình Cẩn.
    Những cơ quan đầy quyền lực với những bộ máy được tổ chức đồ sộ như
    “Sở nghiên cứu chính trị và xã hội” thuộc Phủ Tổng thống của Trần Kim
    Tuyến, Tổng Nha Công an Cảnh sát của Nguyễn Văn Là, An ninh quân đội
    của Đỗ Mậu với đủ thứ “cá chìm, cá nổi” gần như bị lép vế vì kém hiệu quả.
    Không những thế, các cơ quan chính ngạch cấp trung ương này còn phải nai
    lưng ra yểm trợ, phục dịch cho cái cơ quan đặc biệt của Cẩn để bọn này tung
    hoành lập công vượt mặt họ.
    Có bàn đạp vững chắc ở “Thủ đô”, Lê Khắc Duyệt được giao nhiệm vụ
    làm đại diện cho Ngô Đình Cẩn để liên lạc với Diệm - Nhu. Đi nước cờ này
    Ngô Đình Cẩn nhằm hai mục đích. Thứ nhất là ông ta giành được sự có mặt
    tại Phủ Tổng thống để trực tiếp tâng công nhằm phát huy tác dụng với hai
    ông anh và toàn bộ cơ quan đầu não của chính quyền. Thứ hai là ông ta có
    thể lấy thế Diệm - Nhu để o ép thao túng các cấp các ngành bên dưới, nhất là
    trong hệ thống mật vụ. Sau lưng Lê Khắc Duyệt, kẻ ra tay tác oai tác quái

    lộng hành là Dương Văn Hiếu.
    Chính ngay Duyệt, Hiếu và đồng bọn cũng phải khoái chí kêu lên: “Chưa
    bao giờ mọi công việc đều được giải quyết một cách nhanh chóng triệt để
    đến như thế”.
    Chỉ nội trong tháng 2 năm 1958, mọi việc sắp xếp cho hoạt động của
    Đoàn công tác đã được làm xong. Ngày 13 tháng 3 năm 1958 Dương Văn
    Hiếu, Phan Khanh, Lê Văn Dư cùng một lũ tay chân tuyển chọn trong Ty
    Công an Thừa Thiên, đem theo mấy tên đầu hàng phản bội cách mạng mà
    chúng gọi là “Cán bộ chuyển hướng” lên đường vào Sài Gòn. Sau hai ngày
    đi đường bộ, bọn họ tới nơi và tạm đặt trụ sở tại số 331 Bến Vân Đồn,
    Khánh Hội thuộc quận IV Sài Gòn. Đường vào sào huyệt này vừa nhỏ hẹp
    lại gồ ghề, sau khi qua Cầu Mống, đi đọc theo kênh Tần Thê, tiến thẳng vào
    cổng sắt, cách đường phố hơn hai mươi mét. Đây không phải là một công sở
    hay cơ quan nào mà chỉ là cái kho hàng trống rỗng vốn là cơ sở kinh doanh
    của Nguyễn Văn Đông cháu Ngô Đình Cẩn. Khu nhà trệt lụp xụp này có bốn
    phòng nhỏ, một phòng lớn nằm theo hình chữ U. Sàn nhà bằng xi măng lở
    loét từng mảng rất tồi tàn.
    Từ đây “Đội công tác” của Ngô Đình Cẩn chuyển sang một thời kỳ hoạt
    động mới. Những năm 1955-1957, hoạt động của “Đội công tác” mới tập
    trung vào việc tìm bắt và tiêu diệt các phần tử đối lập, thân Pháp vừa làm
    chính trị, vừa làm kinh tài, đánh phá các phong trào học sinh và quần chúng
    tiến bộ đấu tranh đòi dân chủ và hiệp thương tổng tuyển cử thống nhất đất
    nước. Tuy mũi nhọn của họ đặc biệt chĩa vào đánh phá cơ sở cách mạng “tố
    Cộng”, “diệt Cộng” nhưng còn giới hạn trong phạm vi địa phương miền
    Trung.
    Từ đầu năm 1958 trở đi, khi hoạt động được mở rộng tới Sài Gòn và các
    tỉnh Nam Bộ, quy mô tổ chức và hiệu quả hoạt động của họ đã có một bước
    phát triển lớn. Không những tên gọi đổi thành “Đoàn công tác đặc biệt miền
    Trung” mà các phương thức hoạt động, thủ đoạn đánh phá đều có sự phát
    triển mạnh cả về lượng và chất.
    Trước hết có thể thấy ngay rằng ý đồ riêng của Ngô Đình Cẩn trong việc

    thành lập và bành trướng công cụ mật vụ này là một tham vọng khá lộ liễu.
    Tuy được các ông anh chia phần xếp chỗ chu đáo rồi nhưng Cẩn chưa hài
    lòng. Ông ta muốn tạo cơ hội phát triển uy thế của mình lan rộng ra các giới
    chính trị ở khắp miền Nam, chủ yếu là ở Sài Gòn. Trong chính giới hồi bấy
    giờ, có người nói Ngô Đình Cẩn tuy thua kém Ngô Đình Nhu về nhiều mặt,
    riêng mặt lập công bảo vệ chế độ Diệm thì ông ta muốn vượt trội hơn. Ông
    ta muốn dùng công cụ mật vụ rất hiệu quả này để thọc tay vào chính sự,
    mong có tiếng nói nặng cân với Tổng thống và chính giới, can thiệp vào sự
    đổi thay, sắp xếp nhân sự trong các cấp, các ngành.
    Tuy nhiên, sự bành trướng của “Đoàn công tác” của Cẩn trước hết trở
    thành gánh nặng cho các cơ quan mật vụ cảnh sát chính ngạch. Họ khó chịu
    vì phải yểm trợ, nghĩa là cung phụng mọi mặt về vật chất, phương tiện, lại
    càng cay cú hơn vì nỗi tay chân của Cẩn hoạt động bao trùm lên đầu bọn họ.
    Oái oăm hơn là “Đoàn công tác” càng được việc bao nhiêu thì càng nổi bật
    cái bất lực, vô dụng của bọn họ bấy nhiêu! Ban đầu bọn họ đều tưởng “Đoàn
    công tác”chỉ làm một số vụ bắt hết số cán bộ ở miền Trung chuyển vào Sài
    Gòn xong thì sẽ giải tán hoặc sáp nhập vào bộ máy công an mật vụ chính
    ngạch. Không ngờ tay chân của Ngô Đình Cẩn đắc lực quá, việc đánh phá
    cách mạng thu được kết quả ngày càng to, hoạt động của chúng ngày càng
    nổi bật và mở rộng, được Diệm - Nhu tin tưởng tuyệt đối. Sự việc liên quan
    đến nội trị Dương Văn Hiếu đều được triệu vào phủ Đầu rồng để bàn bạc và
    nhận lệnh.
    Mặc cho giới chính trị, quân sự và an ninh bất mãn, uy thế của Ngô Đình
    Cẩn ngày càng lên cao trong mọi tầng lớp ở cấp chóp bu tại Sài Gòn. Đến cả
    Trần Kim Tuyến, Đỗ Mậu, Nguyễn Văn Là rồi cũng thành thất sủng, bị mất
    chức hoặc ngầm bất mãn. Nhiều nhân vật cao cấp trong chính quyền miền
    Nam phải tìm cách luồn lụy cầu cạnh Cẩn. Những dịp giỗ tết, sinh nhật, chúc
    thọ mẹ, con Cẩn, chính giới Sài Gòn đổ xô ra Huế dâng đủ thứ lễ vật hiếm
    lạ. Các loại xe sang trọng Méc-xê-đét, Ca-đi-lắc, Phan-côn bóng lộn cắn
    đuôi nhau xếp hàng dài trên các đại lộ của thành phố Sông Hương.
    Cậu ấm Cẩn nhai trầu bỏm bẻm, cười ha hả khoái chí vừa nhìn con trăn
    lột xác mỗi ngày nuốt một rổ trứng gà, vừa ra lệnh bắn người này hay thăng

    chức cho thằng kia!
    Đã đến thế nhưng tham vọng khuếch trương quyền uy của lãnh chúa miền
    Trung vẫn chưa chịu dừng lại ở Sài Gòn. Năm 1960 nhân khi ở Cần Thơ “Tây đô” của đồng bằng sông Cửu Long giàu có - xảy ra vụ bê bối nội bộ do
    an ninh quân đội gây ra. Ngô Đình Cẩn liền chớp lấy thời cơ để lấn tới. Do
    chỗ không còn tin vào ai khác kể cả bộ máy công an mật vụ và quân đội nên
    Cẩn và Nhu nhanh chóng thỏa thuận để cho Dương Văn Hiếu cử người đi
    miền Tây.
    Tổ mật vụ này có bảy người gồm cả những tên đã đầu hàng “chuyển
    hướng” do phụ tá số một của Hiếu là Phan Khanh cầm đầu. Cử cánh tay phải
    của mình ra đi, Hiếu đã sắp sẵn mưu mô cốt để thỏa mãn tham muốn bành
    trướng của Ngô Đình Cẩn. Đến Cần Thơ, bọn Phan Khanh nhanh chóng nắm
    ngay được đầu đuôi sự việc.
    Nguyên ở đó có một vụ nội gián, vài cơ sở cách mạng bị bắt. Song đối
    phương cao tay hơn đã làm cho bọn an ninh quân Quân khu 5 bị “leo cây”.
    Bọn chúng đã lồng lộn truy bắt hơn hai trăm người, phần lớn là thành phần
    cảnh sát, mật vụ và quân đội “ngụy” ở Cần Thơ và các tỉnh miền Tây. Bắt
    càng nhiều, an ninh quân đội càng sa đà, mất phương hướng. Chúng điều tra
    lệch lạc, đánh đập và mớm cung bừa bãi nên những kẻ bị bắt đã khai báo
    lung tung. Việc bắt bừa theo dây chuyền cứ thế tiếp diễn. Không khí nghi
    ngờ và nạn trấn áp khủng bố ngột ngạt bao trùm lên nội bộ chính quyền ngụy
    ở Cần Thơ!
    Vớ được cơ hội “đục nước béo cò”, Phan Khanh sai Nguyễn Đình Chơn một tên phản bội - thảo ngay bản phúc trình làm trầm trọng thêm sự việc.
    Chúng không tiếc lời chỉ trích vạch tội bọn an ninh quân đội, đề nghị gạt bọn
    này ra cho chúng thế chân để giải quyết công việc có nghiệp vụ hơn. Chúng
    xin lập một bộ phận của “Đoàn công tác đặc biệt miền Trung” tại Cần Thơ
    để tiếp tục khám phá và theo dõi các hoạt động và tổ chức của Việt cộng ở
    miền Tây Nam Bộ.
    Phúc trình được cố vấn Tổng thống Ngô Đình Nhu chấp thuận ngay.
    Phan Khanh chốt chặt lãnh địa mới bằng một trụ sở chính thức đặt tại số

    2/1 đường Phan Đình Phùng, Cần Thơ. Và chúng chiếm luôn cả trại giam
    của An ninh quân đội Quân khu 5.
    Với tay tới miền Tây Nam Bộ bằng những đội đặc vụ đắc lực như vậy,
    thực tế Ngô Đình Cẩn đã có thể thao túng cả chính giới của ngụy quyền ở
    Trung ương và cả các địa phương từ nam sông Bến Hải tới Cà Mau.
    Nhưng sự thể là càng cố sức thu tóm quyền hành vào tay gia đình họ Ngô
    thì chính quyền Ngô Đình Diệm càng bị cô lập. Điều này ngày càng trở
    thành một nguy cơ thật sự. Có thể Tổng thống Diệm và cố vấn Nhu lo lắng
    chống đỡ tình trạng đó bằng những đường lối chính trị kinh tế khác nhưng
    riêng Ngô Đình Cẩn thì vốn hẹp hòi và vũ phu, ông ta dám đương đầu với
    tình thế bằng cái công cụ bạo lực sẵn có và sở trường của mình. Bởi vậy khối
    lượng công việc vốn đã đồ sộ lại ngày càng bị chất chồng thêm khiến cho
    “Đoàn công tác” trở nên lúng túng bị động cho đến diệt vong theo chế độ gia
    đình trị của Ngô Đình Diệm.
    Sau vụ đảo chính không thành của nhóm Nguyễn Chánh Thi, Phan Quang
    Đán ngày 11 tháng 11 năm 1960, Dương Văn Hiếu được giao thêm nhiệm vụ
    theo dõi, điều tra khai thác các phe phái đối lập, những người không ăn cánh
    để ngăn chặn các vụ đảo chính. Ở hướng công tác này, trong thời kỳ đầu,
    đoàn mật vụ của Ngô Đình Cẩn cũng đã tỏ ra sắc sảo, có hiệu quả. Các nhóm
    đối lập, tuy cũng là chống Cộng và làm tay sai ngoại bang nhưng không
    cùng cánh với tập đoàn Ngô Đình Diệm (hoặc do tham vọng của chính họ
    hay họ là công cụ của Mỹ cốt làm đối trọng để gây sức ép buộc anh em
    Diệm phải ngoan ngoãn phục tùng Mỹ hơn) đã bị bắt hàng loạt. Các nhóm
    Phan Quang Đán, Hoàng Cơ Thụy, nhóm “Ca-ra-ven” (tên gọi nhóm Phan
    Khắc Sửu, Trần Văn Văn, Trần Văn Đỗ v.v... gồm 18 người họp kín tại nhà
    hàng Ca-ra-ven dưới hình thức nhậu nhẹt để kể tuyên ngôn chống Diệm);
    nhóm đảo chính tháng 2 năm 1962 (của Quốc dân đảng miền Trung do
    Nguyễn Văn Lực làm lãnh tụ, có các phi công Phạm Phú Quốc, Nguyễn Văn
    Cử đã bắn phá dinh Độc lập) v.v... đều bị “Đoàn công tác” bắt và bí mật
    giam giữ khai thác tại 25 Võ Tánh - Gia Định và ở P.42 trong Sở Thú.
    Đoàn công tác còn được giao nhiệm vụ điều tra các vụ tham nhũng
    nghiêm trọng, bị công luận và dân chúng tố cáo không thể bưng bít được. Họ

    cũng phải điều tra để giải quyết cả những vụ tranh chấp quyền hành địa vị rất
    bê bối, thối nát trong quân đội hay chính quyền như các vụ tham nhũng động
    trời ở Phủ đặc ủy dinh điền; vụ tranh chấp giữa trung tá Bường tỉnh trưởng
    Bình Tuy với các linh mục Thiên chúa giáo ở các trại dinh điền trong tỉnh
    này... Và sau này là nhiệm vụ chống Phật giáo, v.v...
    Tất cả các công việc thuộc loại an ninh quốc gia này bọn Dương Văn
    Hiếu đều trực tiếp xin chỉ thị và báo cáo với anh em Nhu - Cẩn để nhận chủ
    trương và mật lệnh hành động.
    ***
    Do đánh phá phong trào cách mạng thu được hiệu quả, Đoàn công tác đặc
    biệt miền Trung ngày càng phát huy thanh thế, phình trướng cơ sở và tổ
    chức.
    Sào huyệt gốc của Đoàn là cơ quan đặc biệt đóng ở trại Tòa Khâm (Tòa
    Khâm sứ Huế cũ) đã biến thành một nhà tù lớn có cơ sở mở rộng, tổ chức
    chặt chẽ làm nhiệm vụ cải tạo chuyển hướng cán bộ bị bắt - cùng với các cơ
    sở lao động...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS NGUYỄN DU - BẮC TRÀ MY - QUẢNG NAM!